
Tính đích thực - Nghệ thuật sống là chính mình
Tính đích thực không phải là "làm những gì mình muốn". Đó là sống với sự nhận thức đầy đủ về tự do của mình - dám đứng ra nhận trách nhiệm, không để người khác hay hoàn cảnh định nghĩa mình.

Tính đích thực không phải là "làm những gì mình muốn". Đó là sống với sự nhận thức đầy đủ về tự do của mình - dám đứng ra nhận trách nhiệm, không để người khác hay hoàn cảnh định nghĩa mình.

"Địa ngục là người khác" - câu nói nổi tiếng nhất của Sartre thường bị hiểu sai. Không phải người khác là kẻ thù. Mà cái nhìn của người khác có sức mạnh biến ta từ chủ thể thành đồ vật.

Người bồi bàn đóng kịch làm bồi bàn quá hoàn hảo. Người công nhân tự gọi mình là "tôi chỉ là công nhân". Đó là ngụy tín - trạng thái tự lừa dối để trốn tránh gánh nặng của tự do.

Sartre nói con người "bị kết án phải tự do". Không phải vì tự do là hình phạt - mà vì không có cách nào thoát khỏi nó. Ngay cả khi bạn từ chối chọn, đó cũng là một lựa chọn.

Một cái bàn được tạo ra theo bản thiết kế của thợ mộc - bản chất có trước hiện hữu. Con người thì ngược lại: chúng ta tồn tại trước, rồi mới tự tạo ra bản thân mình.

Sartre nói "địa ngục là người khác". Buber nói "tôi chỉ trở thành tôi khi gặp bạn". Cùng xuất phát từ hiện sinh, hai con đường dẫn đến hai thế giới khác nhau.