· Minh Anh · stories  · 6 min read

Điếc, cô độc và khả năng tập trung

Chương 4 nhìn thận trọng vào vấn đề thính lực của Edison, các giả thuyết nguyên nhân và cách nó ảnh hưởng đến tính cách, giao tiếp, lao động.

Chương 4 nhìn thận trọng vào vấn đề thính lực của Edison, các giả thuyết nguyên nhân và cách nó ảnh hưởng đến tính cách, giao tiếp, lao động.

Bạn đang đọc chương 4 của series Cuộc đời Thomas Edison. Chương trước theo Edison lên tàu bán báo. Chương này đi vào một yếu tố âm thầm nhưng có ảnh hưởng lâu dài: thính lực suy giảm.

Một sự thật dễ bị kể quá đà

Edison bị suy giảm thính lực từ khá sớm. Đây là một sự thật được nhiều nguồn tiểu sử ghi nhận. Nhưng nguyên nhân chính xác thì không đơn giản.

Có nguồn nói thính lực của ông bị ảnh hưởng sau bệnh thời thơ ấu, có thể liên quan đến sốt ban đỏ. Có giai thoại nói ông bị một người trên tàu đánh vào tai sau vụ cháy trong toa hành lý. Edison về sau lại kể một phiên bản khác: ông bị kéo lên tàu bằng tai trong lúc cố leo lên.

Vấn đề là các câu chuyện này không hoàn toàn thống nhất. Vì vậy, cách viết cẩn trọng nhất là không khẳng định một nguyên nhân duy nhất.

Điều chắc hơn là: Edison nghe kém, và tình trạng ấy theo ông suốt đời.

Với người bình thường, suy giảm thính lực có thể là một trở ngại lớn trong giao tiếp. Với Edison, nó cũng là trở ngại. Nhưng ông lại thường diễn giải nó như một lợi thế nhất định: ít bị tiếng ồn quấy rầy hơn, dễ tập trung hơn, có thể chìm sâu vào công việc hơn.

Ta không cần lãng mạn hóa sự khiếm thính để thấy nó đã góp phần tạo nên một Edison rất đặc biệt: ít giao du theo kiểu thông thường, làm việc nội tâm hơn, và có khả năng đóng cửa thế giới bên ngoài khi đã bám vào một vấn đề.

Cô độc không phải lúc nào cũng là yếu đuối

Edison không phải người dễ mô tả bằng một tính từ. Ông có thể quảng bá phát minh trước công chúng, làm việc với nhà đầu tư, điều hành đội ngũ, trả lời báo chí và tham gia vào những cuộc cạnh tranh thương mại lớn. Nhưng đồng thời, ông cũng có một phần cô độc rõ rệt.

Thính lực kém có thể khiến giao tiếp hàng ngày trở nên mệt mỏi. Khi không nghe rõ, người ta dễ rút lui khỏi những cuộc trò chuyện xã giao, dễ chọn môi trường quen thuộc, dễ giao tiếp bằng công việc hơn bằng lời nói.

Với Edison, phòng thí nghiệm trở thành một kiểu thế giới riêng. Ở đó, tiếng ồn xã hội có thể giảm xuống. Dụng cụ, bản vẽ, vật liệu, dây điện, hóa chất và sổ ghi chép trở thành ngôn ngữ chính.

Điều này không biến Edison thành một người dịu dàng trầm mặc. Ông vẫn là người rất mạnh mẽ, nhiều tham vọng và đôi khi khó chịu. Nhưng nó giúp ta hiểu vì sao Edison có thể làm việc với cường độ mà nhiều người khác khó chịu nổi.

Một phần vì ông đã quen sống trong trạng thái tách khỏi tiếng ồn.

Tập trung như một thói quen sinh tồn

Edison nổi tiếng với khả năng làm việc lâu, thử nghiệm liên tục và bám vấn đề đến cùng. Người ta thường kể về điều này như một phẩm chất ý chí. Nhưng có thể nó còn là một thói quen thích nghi.

Khi thế giới âm thanh trở nên khó tiếp cận hơn, Edison dồn năng lượng vào thứ ông có thể kiểm soát: vật thể, thí nghiệm, sơ đồ, thiết bị, quy trình. Phòng thí nghiệm không đòi hỏi ông phải nghe tốt như một phòng họp đông người. Nó đòi hỏi ông phải quan sát, thử, đo, ghi và sửa.

Đây là nơi Edison mạnh.

Ông không nhất thiết phải nghe mọi tiếng nói xung quanh, nhưng ông có thể nghe vấn đề theo cách riêng: một mạch điện chưa ổn, một vật liệu chưa bền, một thiết bị chưa đủ rẻ, một thị trường chưa sẵn sàng.

Nói cách khác, sự tập trung của Edison không chỉ là tài năng. Nó là kết quả của cả tính cách, hoàn cảnh, thói quen tự học và cả giới hạn cơ thể.

Mặt trái của sự tách biệt

Dĩ nhiên, không nên chỉ nhìn mặt tích cực.

Thính lực kém và khả năng tập trung cực đoan cũng có thể khiến Edison xa cách hơn trong các mối quan hệ. Trong đời sống gia đình, ông thường bị mô tả là người dành quá nhiều thời gian cho công việc. Trong phòng thí nghiệm, ông đòi hỏi cộng sự phải theo nhịp làm việc rất nặng.

Một người có thể đóng thế giới bên ngoài lại để tập trung thường cũng có nguy cơ đóng luôn cảm xúc của người khác.

Đây là một điểm cần nhớ khi đọc Edison. Rất nhiều thành tựu của ông đến từ sự bền bỉ gần như không bình thường. Nhưng sự bền bỉ đó cũng có cái giá: sức khỏe, gia đình, quan hệ xã hội và đôi khi là sự mệt mỏi của những người làm việc cùng ông.

Edison không phải mẫu thiên tài lãng mạn ngồi trong ánh trăng. Ông là người lao động cực đoan trong thời đại công nghiệp. Và sự cực đoan ấy vừa tạo ra thành tựu, vừa tạo ra vết nứt.

Khi giới hạn trở thành một phần bản sắc

Điều đáng chú ý là Edison không để thính lực biến mình thành nạn nhân trong câu chuyện đời ông. Ông có xu hướng biến nó thành một phần bản sắc làm việc.

Ông từng xem việc nghe kém như một cách để tránh bị phân tâm. Có thể đó là cách ông tự bảo vệ mình trước một giới hạn khó thay đổi. Nhưng cũng có thể đó là một bài học lớn hơn: con người đôi khi không thắng giới hạn bằng cách xóa nó đi, mà bằng cách tổ chức đời sống quanh nó.

Edison tổ chức đời mình quanh công việc, phòng thí nghiệm và thử nghiệm. Ở đó, việc nghe kém không biến mất, nhưng nó không còn là trung tâm của câu chuyện.

Chương tiếp theo sẽ đưa Edison vào thế giới điện báo, nơi âm thanh của Morse, dây dẫn và tín hiệu mở ra con đường nghề nghiệp đầu tiên đưa ông đến phát minh chuyên nghiệp.

Nguồn tham khảo

Back to Blog

Related Posts

View All Posts »